Ngày 13 tháng 8, Đức Giám mục Phụ tá Rob Mutsaerts của 's-Hertogenbosch đã gửi một bức thư ngỏ tới Đức Giáo hoàng Lêô XIV. Những nội dung chính như sau.
- Liệu quá trình Thượng Hội đồng có thực sự giúp đưa các linh hồn đến gần Chúa Kitô và sự cứu rỗi vĩnh cửu hơn không? […] Tất cả những điều này thực sự đã mang lại kết quả gì? Không phải là: đã tổ chức được bao nhiêu cuộc họp? Không phải là: đã soạn thảo được bao nhiêu báo cáo? Không phải là: có bao nhiêu người tham gia? Mà là: đức tin có trở nên vững mạnh hơn không? Lời rao giảng về Chúa Kitô có được truyền tải rõ ràng hơn không?
- Khi đặt ra những câu hỏi như vậy, không thể coi Thượng Hội Đồng là một thành công.
- Điều từng bắt đầu như một Thượng Hội Đồng diễn ra trong giai đoạn 2021–2024 nay có nguy cơ trở thành một hình thức quản trị vĩnh viễn.
- Hội đồng Giám mục truyền thống vốn là một phương tiện. Trong các cuộc thảo luận về tính đồng nghị hiện nay, tính đồng nghị đang có nguy cơ trở thành một mục đích tự thân.
- Giáo Hội không phải là một cuộc đối thoại, mà là một thực tại đã được truyền lại. Bởi vì Giáo Hội không bắt đầu từ cuộc đối thoại của chúng ta. Giáo Hội bắt đầu từ Chúa Kitô.
- Chúa Kitô không thành lập một nhóm thảo luận. Ngài đã kêu gọi các Tông đồ. Ngài đã ban cho họ quyền bính. Ngài đã sai họ đi rao giảng, làm phép rửa và giảng dạy.
- Chân lý không được tạo ra bởi sự đồng thuận. Đó chính là mâu thuẫn lớn đầu tiên xoay quanh dự án đồng nghị.
- Điều gì sẽ xảy ra khi những khao khát của con người hiện đại xung đột với Tin Mừng? Lúc đó, không phải Tin Mừng phải thay đổi; mà chính con người phải thay đổi. Trong Kitô giáo, điều đó được gọi là sự hoán cải.
- Giáo Hội không tồn tại chủ yếu để khẳng định con người trong những gì họ vốn đã có. Giáo Hội tồn tại để dẫn dắt họ đến với Chúa Kitô.
- Những lời đầu tiên trong sứ vụ rao giảng công khai của Chúa Giêsu không phải là: “Hãy cho Tôi biết trước tiên quý vị cảm nhận thế nào về các cơ cấu Giáo hội hiện nay.” Mà là: “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”
- Các nhà thờ đang vắng vẻ. Các giáo xứ đang bị sáp nhập. Các tu viện đang biến mất. Các dòng tu đang già cỗi. Kiến thức về đức tin Công giáo đang suy giảm. Việc xưng tội gần như đã biến mất đối với nhiều tín hữu Công giáo.
- Một số yếu tố của văn hóa đồng nghị hiện đại thực sự cho thấy những điểm tương đồng với những diễn biến đã được quan sát thấy trong các Giáo hội Tin Lành từ nhiều thập kỷ qua. [….] Tại sao Giáo hội Công giáo lại áp dụng chính những mô hình quản trị và mục vụ của các giáo phái vốn thường trải qua quá trình thế tục hóa tương tự, thậm chí còn sớm hơn và nghiêm trọng hơn?
- Tại sao lại cần đến khái niệm mới, bao quát mọi mặt mang tên “tính đồng nghị”? Chính bởi khái niệm này quá rộng lớn – đến mức không thể đưa ra một định nghĩa cụ thể – nên mỗi người lại hiểu nó theo một cách khác nhau. Đối với người này, nó có nghĩa là lắng nghe. Thứ hai, đó là phân quyền. Thứ ba, đó là dân chủ hóa. Thứ tư, đó là đổi mới mục vụ. Thứ năm, đó là cải cách chức vụ. Thứ sáu, đó là một hệ thống đạo đức tình dục khác biệt. Một khái niệm có thể mang mọi ý nghĩa thì cuối cùng cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
- Thế giới không đang chờ đợi thêm một tổ chức nữa chỉ biết lắng nghe họ. Những tổ chức như vậy đã có quá đủ rồi. Thế giới đang chờ đợi một ai đó nói cho họ biết họ được tạo ra để làm gì.
Bản dịch AI